Michelle mắc phải căn bệnh đau đầu gối. Cô nhớ lúc còn nhỏ cô lội dưới nước nơi bờ biển gần nhà thì bị tảng đá ngầm xé rách đầu gối bên trái. Lớn lên, khi bị căng thẳng cô thường cảm thấy những cơn đau nhói lan khắp cả hai đầu gối, nhưng bên trái thì đau hơn. Cô nói với tôi:
– Lo lắng khiến tôi sợ hãi.
Thỉnh thoảng cô bị sưng phù, nhất là sau khi bị chấn thương trong môn điền kinh ở trường đại học, cô phải chịu một cuộc phẫu thuật nhỏ ở đầu gối trái, sau đó phải mổ khớp. Lúc tôi gặp cô, những xét nghiệm nội soi và chụp X quang cho thấy cô đã bị mất phần sụn. Cô không thể duỗi được chân trái vì tổn thương, và bây giờ cô đi đứng hơi khập khiễng. Tuy nhiên cô vẫn nhận thức được sự tổn hại về tinh thần lẫn thể xác, vì vậy cô tìm đến tôi.
Buổi thôi miên đầu tiên đưa cô về lại vùng trung tâm Bắc Mỹ vào thế kỷ 19.
Tên cô là Emma, vào độ tuổi trung niên cô bị một chiếc xe ngựa đè ngang. Tai nạn làm vỡ đầu gối và xương ống chân trái và đầu gối phải cũng bị thương trầm trọng. Quá trình nhiễm trùng sau đó khiến cô bị tàn tật suốt đời. Trong một cái thoáng nhìn vào một kiếp khác, Michelle thấy mình đang ở vào thời Trung Cổ tại Nhật bản, lúc đó cô là một anh lính bị mũi tên đâm thủng đầu gối trái.
Cả hai chuyến trở về đã giải thích nguyên nhân của vấn đề đầu gối trong kiếp hiện tại của cô, nhưng không đi vào nguồn gốc của bài học nhân quả, vì vậy chúng tôi tiếp tục và nhanh chóng quay lại vùng Bắc Phi vào thời kỳ tiền La Mã. Michelle lại là một người đàn ông, lần này là một tên cai ngục tại một nhà tù man rợ, tên này rất thích hủy hoại chân của tù nhân để họ không thể trốn thoát. Thỉnh thoảng hắn cắt gân tù nhân bằng kiếm hoặc bằng dao. Có khi hắn đập đầu gối tù nhân bằng cây búa hoặc bằng hòn đá. Hắn bẻ xương đùi, dùng đế giày có đinh đạp vào đầu gối, và cắt gân nối bắp chân với gót chân của tù nhân. Nhiều người chết do nhiễm trùng vết thương, nhưng hắn thích thú với đau đớn của họ. Cấp trên của hắn cũng lấy làm vui lây khi gởi tù nhân cho hắn canh giữ. Hắn được tặng thưởng rất nhiều do những hành động tàn nhẫn, và vui sống trong xa hoa nhung lụa giữa tình trạng bẩn thỉu của nơi đó.
Michelle bị xao động bởi chuyến trở về này, và phải mất một đợt khác cô mới đạt được sự hợp nhất hoàn toàn và thông suốt. Dần dần cô nhận ra rằng con người thường đã trải qua những kiếp sống ác độc, và phần đời còn lại của chúng ta, như cô cảm thấy rằng không nên bị mặc cảm vì đã tạo ra ác nghiệp trong kiếp quá khứ. Hành trình của chúng ta còn ở phía trước. Chúng ta đều phát triển tuần tự trải qua những kiếp bạo lực và tàn nhẫn. Kinh Cựu Ước nói rằng: con cháu nhiều đời phải chịu sự trừng phạt vì tội lỗi của ông bà cha mẹ. Đó là những gì mà chúng ta đang bị ảnh hưởng theo một cách tiêu cực do những gì ông bà cha mẹ chúng ta đã làm. Nhưng chính chúng ta là ông bà của chúng ta, và cũng như chính chúng ta sẽ là con cháu của chúng ta sau này.
Những tội lỗi trong kiếp trước sẽ ám ảnh đến kiếp hiện tại cho đến khi nào chúng ta hiểu ra và hưởng được sự tha thứ. Tội lỗi trong kiếp này sẽ bôi đen lên những kiếp sau, nhưng nếu chúng ta đã tạo nghiệp lành trong quá khứ thì hiện tại chúng ta đang nhận những điều tốt đẹp. Bây giờ nếu chúng ta tạo phước lành thì kiếp sau chúng ta sẽ tự dẫn dắt mình đến gần với đấng Giác Ngộ.
Michelle đã hiểu được vì sao trong kiếp này đầu gối và chân cô bị đau đớn đến như vậy. Cô phải trả một cái giá quá nặng nề cho cách cư xử ở kiếp trước. Tuy nhiên giờ đây cô đã nhận ra cô có thể yên tâm, nhẹ nhàng. Trong lúc đi sâu vào trạng thái hôn mê, cô quay trở lại kiếp sống ở Bắc Phi, nhưng lúc này thay vì gây ra những nỗi đau, cô lại là người chịu sự đau đớn, xin được ban ân và lòng vị tha. Cô không thể thay đổi các sự kiện hoặc tình tiết trong kiếp sống đó, nhưng cô có thể sửa đổi những phản ứng đối với những sự kiện trên một mức độ tâm linh. Tiến trình trở về lần này được gọi là tạo dựng lại. Dù không thay đổi được sự kiện, bạn cũng có thể thay đổi cách phản ứng như thế nào với các sự kiện đã xảy ra. Michelle gởi những ý niệm tốt đẹp và chữa lành cho những người tù hoặc, tốt hơn, là cho những linh hồn của họ. Cô đã tự tha thứ cho mình. Cô nói trong làn nước mắt biết ơn:
Tôi biết làm thế nào để phá bỏ vòng luân hồi oan trái, đó là nhờ vào tình yêu thương và lòng từ ái.
Cô dần dần khá hơn. Sự viêm nhiễm ở đầu gối tan dần. Sau đó đôi chân cô hoạt động được bình thường, kiểm tra X quang cho thấy hai đầu gối hoàn toàn bình phục. Tình trạng căng thẳng liên quan đến yếu đuối đã mất hẳn. Cô thanh thản tìm hiểu tỉ mỉ và thấu triệt những bài học tinh tế của lòng từ ái và sự đồng cảm. Cô giúp đỡ những tổ chức ủng hộ việc phá hủy mìn, thứ gây ra tàn tật, và những tổ chức đấu tranh chống sự đối xử tàn ác với thú vật. Cô đã nhận được ân huệ.
Bác sĩ Brian L Weiss
Chuyện Tiền Kiếp biên tập

